Thơ là những tình điệu trong tâm hồn, là những khoảnh khắc thăng hoa của cảm xúc. Và Sigmund Freud nói: “Mỗi con người, trong nội tâm là một nhà thơ, chỉ khi nào người cuối cùng chết đi, thì mới mất đi nhà thơ cuối cùng”. Vì thế mà trên thế gian này, thơ ca như những cơn gió vĩnh cửu nhẹ nhàng mơn man vào cuộc sống, khơi dậy những cảm xúc sâu lắng trong từng nhịp đập con tim. Người đời làm thơ không ít mà người yêu thơ càng không thể đếm xuể. Đó cũng là lí do tại sao đã có biết bao nhiêu tao đàn, thi hội đã ra đời . Xưa có Tao Đàn Thi Xã, nay có ngày Thơ Việt Nam, ngày Lễ hội thơ dân tộc và còn có biết bao hội thơ khác.
Nơi nhịp sống không hối hả vội vàng, không bon chen giành giật, không có khói bụi và những tiếng còi xe inh ỏi, chỉ có những tiếng cười rộn rã hồn nhiên và những tấm lòng…
Hoàng. Một đứa con gái 17 tuổi, ương bướng như một thằng con trai nhưng nhạy cảm. Khi khóc, nó thể hiện rất đúng giới “liễu yếu đào tơ”.
Mưa ở trường Nguyễn Khuyến vui, vui, vui lắm với những hạt nước nặng trĩu đổ xuống từng hồi, đều đều, cứ thế, cứ thế…
Đôi khi ta tự hỏi, vì sao mình có mặt trên cõi đời này? Không xấu, không đẹp, không tài năng xuất chúng và cũng chẳng có gì nổi bật. Tóm lại mặt trời vẫn sáng, trái đất vẫn quay nếu thiếu mình, phải vậy không?
Bài phát biểu dưới cờ vào sáng thứ hai